Tìm kiếm
 
Trăng trên núi Cô Tô

Đêm trăng trên núi rất đẹp và người ngắm trăng dường như chỉ muốn có thêm đôi cánh để tự do như ánh trăng nhảy múa trên những vách núi, ngọn cây.



Đó có phải là ánh trăng ngày xưa từng làm Lý Bạch ngỡ ngàng thốt lên “Sàng tiền minh nguyệt quang / Nghi thị địa thượng sương” (Đầu giường ánh trăng sáng / Ngỡ mặt đất phủ sương). Đó có phải là khoảnh khắc con người tìm được cái tôi rất thật, rất mong manh của mình giữa bạt ngàn núi rừng?

Không cứ phải đi thật xa, tốn thật nhiều thời gian và tiền bạc mới có thể thưởng ngoạn được cảnh đẹp. Phụng Hoàng Sơn (hay còn được gọi là núi Cô Tô) thuộc địa phận huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, cách thành phố Long Xuyên hơn hai giờ đi xe. Có lẽ đây là một trong những ngọn núi thuộc khu vực Thất Sơn vẫn còn lưu giữ được vẻ đẹp rất hoang sơ.

Buổi sáng chúng tôi khởi hành từ thành phố Long Xuyên đến Tri Tôn. Từ chợ thị trấn Tri Tôn vào đến chân núi không xa, nhưng đoạn đường từ chân núi lên đến đỉnh thật sự là một thử thách. Những bước chân như thêm chông chênh trên những bậc thang đá dốc đứng ngút tầm mắt. Thỉnh thoảng dọc hai bên đường, xuất hiện một mái nhà đơn sơ hay một quán hàng heo hút. Đoàn đi cứ khoảng mươi mười lăm phút là phải dừng chân một lúc, vừa để nghỉ vừa để thu vào tầm mắt màu xanh bao la, ngút ngàn của rừng cây nhiệt đới tỏa rợp bóng con đường nhỏ.

Khoảng quá trưa chúng tôi đến điểm dừng chân đầu tiên. Điện Năm Căn, một ngôi điện nhỏ, xưa cũ nằm ẩn mình dưới những tảng đá to và những bóng đại thụ cao ngút, tương truyền xưa kia nơi đây là chốn nghỉ chân của những “ông hổ”, theo cách gọi đầy thành kính của cư dân trong vùng. Từ điện Năm Căn lên đến Dồ Hội mất hơn 30 phút, qua khoảng trăm bậc đá nữa. Trời lúc này đã ngả về chiều, những người hành hương không ở lại qua đêm đang vội vã xuống núi, trên gương mặt đượm vẻ mệt mỏi vẫn ánh lên sự hài lòng thành tâm.

Dồ Hội có lẽ là điểm lý tưởng cho những ai muốn tìm về sự bình yên và thanh thản, bởi nếu có thể xem rừng núi xanh ngát là một hồ nước rì rào sóng vỗ thì nơi đây có thể hình dung như một đóa sen cẩm thạch trắng muốt tinh tuyền. Trong một khu vực rộng lớn, xuất hiện một ngôi nhà nghỉ nhỏ, đúng kiểu nơi trọ của khách thập phương đi hành hương. Nơi đây điện chưa kịp đến, bởi vậy không gian cũng yên ắng lạ kỳ.

Một tảng đá to vươn mình chênh vênh giữa lưng trời, vừa làm chỗ cho tín đồ cúng bái, lại cũng là điểm lý tưởng cho du khách ngắm trăng. Tối hôm đó, chúng tôi trải qua những cảm giác lạ lùng. Gió trên núi thật mạnh, những chiếc lá khô bay phất phới trong ánh chiều đang tắt, rồi lặng lẽ trôi về phía thị trấn Tri Tôn đang dần chìm trong màn đêm. Và trăng lên. Trăng 15 đẹp viên mãn như người con gái vừa đến tuổi yêu, vừa rạng rỡ nồng nàn vừa thanh tao tinh tuyền. Trăng e ấp thức dậy từ những hàng cây khô xào xạc trước gió, trăng khoan thai ngự giữa những đám mây đen sẫm.

Trăng tỏa ánh sáng bàng bạc dịu dàng, phủ lấy từng lá cây, ngọn cỏ, từng con người một lớp vải voan trong suốt, lóng lánh. Ánh trăng như lay động cùng với làn gió đang rầm rì mỗi lúc một mạnh hơn. Dường như trăng làm cho con người cảm thấy cô đơn một cách dễ chịu, làm cho con người thấy rằng ta đã sống quá vội vã, quá vô tâm, quá thực. Chợt hiểu được tại sao đây lại là điểm dừng chân của những người hành hương, những người khao khát tìm được cái tôi sâu thẳm bên trong, tìm được sự thanh thản nội tại.

Buổi sáng, sương núi bay trắng xóa cả đường về, rừng xanh ngút ngàn rì rào bên tai những lời tạm biệt. Mặt nước hồ Soài So tĩnh lặng như một nhà hiền triết đang tĩnh tâm. Tạm biệt núi rừng Cô Tô, hẹn một mai gặp lại, mong rằng người vẫn nguyên sơ như hôm nào.

Núi Cô Tô là một vùng bán sơn địa và do cấu tạo địa chất đặc biệt, nên nhiều nơi bên trong núi là một hệ thống hang động ngầm như tổ ong vĩ đại, rất kiên cố và vững chắc.

Đồi Tức Dụp

Nằm ở sườn phía Tây núi Cô Tô, cách thị trấn Tri Tôn khoảng 18 km. Trước năm 1975, ngọn đồi được nhiều báo chí gọi là ngọn đồi “Hai triệu đô” do số bom đạn của Mỹ dội xuống đây được tính ra đồng đô la Mỹ. Đây là căn cứ địa dùng để chống Mỹ của một số quân và dân tỉnh An Giang. Nhờ nơi đây, trập trùng đá với những lối đi quanh co lúc rộng, lúc hẹp, lúc cheo leo và bên trong là những hang động rộng lớn mà khi xưa được dùng làm kho vũ khí, nơi ăn ở, trạm xá và hội trường có sức chứa lên đến khoảng 150 người.

Suối vàng Soài So

Nằm ở sườn phía Đông núi Cô Tô là một hồ nước có vẻ đẹp hoang sơ, nước lúc nào cũng xanh biếc và phẳng lặng. Hồ rộng chừng 5 ha, có dung tích khoảng 400.000 m3, được sử dụng tưới tiêu cho hàng trăm hecta ruộng rẫy và cung cấp nước sinh hoạt cho nhân dân vùng phụ cận.

Một số điểm trên núi đáng tham quan khác là Mũi Tàu, Dồ Hội lớn, Dồ Hội nhỏ, suối Cây giông, Bàn chân tiên…

Nguồn: Báo Tuổi trẻ  điện tử

Các tin khác